Time

Còn hàng
4072
VND

Miêu tả sản phẩm

ÂM HƯỞNG VƯỢT THỜI GIAN 

 

Từ trước tới nay, Avalon vẫn thường được biết đến với những cặp loa có độ méo cực thấp, chất âm cân bằng và đáp ứng về pha của âm thanh chính xác tới tuyệt đối. Cặp loa điển hình nhất của Avalon - Isis, là một trong những cặp loa tuyệt vời nhất trên thị trường loa hi-end hiện nay. Đáng tiếc rằng, nó có kích thước quá lớn và quá đắt tiền đối với hầu hết mọi người. Để đáp ứng tình yêu âm nhạc của những audiophile muốn thưởng thức âm thanh đỉnh cao của Avalon nhưng lại chưa có đủ điều kiện đầu tư Isis, gần đây hãng vừa cho ra đời một model mới, cặp loa Time.

Thiết kế kỹ thuật

 
 
 
Avalon Time sử dụng lớp gỗ cực dày, được làm bóng và tạo dáng góc cạnh. Ảnh: Thanh Tùng Audio.

Thoạt nhìn, đôi Time trông có vẻ rất giống với model Eidolon nhưng chỉ cao hơn một chút. Và thực tế, khi tháo bỏ tấm lưới che ra sẽ thấy ngay Time có nhiều điểm tương đồng với các sản phẩm trước đây của Avalon: cũng sử dụng những lớp gỗ cực dày, được làm bóng và tạo dáng góc cạnh như hình cắt trên những viên kim cương. loa Avalon Time sử dụng loa trung (midrange) đường kính 120mm bằng ceramic, một cặp loa bass có màng loa từ vật liệu Nomex/Kevlar 275mm và loa treble kim cương có đường kính 25mm. Đôi loa bass và treble kim cương trong cặp Time mới này chính là được thừa hưởng thiết kế tương tự như cặp Isis.

Thiết kế thùng cho đôi loa bass của Time vận hành theo chế độ reflex. Trong đó, cổng thoát hơi hướng xuống dưới sàn thông qua một lỗ thoát hơi giấu khéo léo dưới đế loa có hình chữ U - giống như một số thiết kế trước đây của Avalon. Cơ chế thiết kế loa bass kép và lỗ thoát hơi xuống sàn này đem lại cảm giác rằng Time rất có tiềm năng về độ động và dải âm trầm sâu.

Nói chung, đây là một đôi loa không quá khó đánh – người nghe có thể đấu nó với hầu hết các ampli có mức công suất trên 100Watt. Tuy vậy, vị trí đặt loa lại có ảnh hưởng đáng kể tới chất lượng âm thanh, và cũng giống như với các cặp loa khác của Avalon, chỉ cần dành ra một thời gian đáng kể cho việc nghe thử để xác định được vị trí tốt nhất. Để có âm hình tốt nhất, người nghe nên kê đôi loa sao cho chúng hướng vào trong đôi chút, âm hình sẽ có độ tập trung tốt hơn.

Chất lượng âm thanh

 
 
 
 
 
Ampli công suất nhỏ khó đẩy được hết tiếng của loa. Ảnh: Thanh Tùng Audio.

Mặc dù có độ nhạy 89dB và hướng dẫn của nhà sản xuất là có thể sử dụng ampli công suất từ 50W để đánh, nhưng với kinh nghiệm phối ghép thử nghiệm một số dòng Avalon nói riêng và các loa hi-end có thiết kế dạng cột nói chung, các chuyên gia thấy rằng ampli công suất nhỏ rất khó "đẩy" ra được hết tiếng của loa. Theo gợi ý của Neil Patel - ông chủ và là nhà thiết kế của Avalon, các chuyên gia đã chọn cặp ampli Sigfried khủng nhất của VTL làm ""đối tác"" cho cặp loa đắt tiền này.

Sau khi đã xếp đặt hoàn chỉnh, quá trình nghe thử bắt đầu với bản Autumn Leaves trong đĩa Nightclub của Patricia Barber. Ấn tượng đầu tiên là chất âm rộng mở, thậm chí phải nói là cực rộng của cặp loa. Âm hưởng rất phóng khoáng, tự do, và có thể tạm miêu tả như là ""một làn gió lồng lộng trào dâng"" từ đôi loa và tràn ngập khắp phòng nghe. Tiếng treble kim cương rất mượt, dải trung giàu chi tiết, còn tiếng bass thì xuống sâu, với độ trầm và độ lắng đọng cần thiết. Người nghe như bị cuốn theo từng nốt nhạc của tiếng double bass, với nhịp điệu và đặc biệt là sự phối hợp về pha của các dải tần rất tốt. Với nhiều đôi loa khác, do timing không được chuẩn nên người nghe sẽ có cảm giác rằng mỗi nốt nhạc vang lên rời rạc, thiếu thống nhất, nhưng điều đó hoàn toàn không xảy đến với đôi Time. Giọng hát của Patricia vang lên đẹp và tinh tế, nhẹ nhàng nhưng không biến mất hay hòa lẫn vào với các nhạc cụ khác.

Tiếp đến là Opera Prohibita của Cecilia Bartoli. Đây là một đĩa nhạc với phong cách thu âm khá đặc biệt, và qua Avalon Time, người nghe cảm nhận được hết sự mênh mông và hoành tráng đến từ giọng hát của Bartoli, nhưng đồng thời giọng hát đó vẫn được kiểm soát rất tốt, chính xác cả về vị trí trong không gian lẫn thời gian. Từng bản nhạc nối tiếp nhau, với âm thanh của các nhạc cụ dây hòa hợp rất ăn ý với giọng hát chính.

Carmen Fantasie của Anne-Sophie Mutter là một bản giao hưởng hoành tráng, và cũng là lựa chọn để thử nghiệm tiếp theo. Tiếng violin, và toàn bộ dải treble nói chung, có một âm sắc đặc trưng – rực rỡ và rất lôi cuốn, và với đôi Time, lần đầu có thể nghe được cảm giác mềm mại mà không khô cứng từ những cung bậc cao nhất của tiếng violin. Thế nhưng, khi đạt tới đoạn cao trào, đôi loa này lại chưa hoàn toàn tái hiện được cảm giác hoành tráng và vĩ đại của cả một giàn nhạc giao hưởng, mặc dù volume đã được đặt lên mức khá cao.

Chuyển sang bản La Campanella của nhà soạn nhạc thiên tài Franz Liszt để thử nghiệm với piano, một lần nữa, người nghe lại rất hài lòng với tiếng piano hầu như hoàn hảo, trong trẻo và đầy đặn, xuyên suốt dải âm và trong toàn bộ không gian âm thanh như đang mở rộng ra tới vô biên.